Thuở xưa, có một vị tỳ kheo bị tẩn xuất, ảo não buồn rầu, than
khóc mà đi. Dọc đường gặp một con quỷ. Con quỷ này phạm pháp cũng bị Tỳ Sa môn
thiên vương tẩn xuất. Con quỷ hỏi vị Tỳ Kheo:
- Vì sao ngài buồn rầu than khóc?
- Tôi phạm việc trong Chúng Tăng, bị Chúng Tăng tẩn xuất mất hết sự cúng dường
của tất cả đàn việt. Tiếng xấu bị đồn khắp gần xa, nên tôi buồn rầu than khóc!
Con quỷ bảo vị Tỳ kheo:
- Tôi có thể làm cho Ngài được cúng dường nhiều, và tiếng xấu tiêu tan. Ngài có
thể đứng trên vai tả của tôi. Tôi sẽ đội Ngài đi trên hư không. Người ta chỉ
thấy ngài mà không thấy hình tôi. nếu Ngài được cúng dường nhiều, trước phải
chia cho tôi!
Con quỷ kia tức thời mang vị Tỳ kheo đi trên không đến nơi địa phương mà Thầy Tỳ
kheo đã bị tẩn xuất. Bấy giờ mọi người trong địa phương ấy trông thấy, đều lấy
làm kinh ngạc, cho là người đắc đạo có thần thông, lại cùng nhau truyền tụng:
"Chúng Tăng vô cớ, lại tẩn xuất oan uổng một vị Ðạo nhân chân chính".
Ðồng thời cùng nhau đến ngôi chùa này trách mắng Chúng Tăng, và đưa vị Tỳ kheo
ấy trở lại ở trong ngôi già lam, lại cúng dường hơn xưa rất nhiều vị Tỳ kheo này
lãnh thọ cúng dường áo cơm, tài vật được bao nhiêu, đều phải chia sớt cho con
quỷ, không làm trái với lời cam kết khi trước.
Thế rồi, một ngày khác, con quỷ này lại cõng vị Tỳ kheo du hành trên hư không.
Hôm ấy, lại rủi ro gặp người quen thuộc của Tỳ Sa môn Thiên Vương, quỷ rất kinh
hoảng ném bỏ vị Tỳ kheo, chạy trốn thục mạng. Vị Tỳ kheo bị quăng xuống đất,
thân hình tan nát phải mạng chung tức khắc...
Nguồn: www.quangduc.com